2 Following
linhtalinhtinh

Linhtalinhtinh

Currently reading

The Houses of History: A Critical Reader in Twentieth-Century History and Theory
The Complete Calvin and Hobbes
Bill Watterson

Sử Trung Quốc

Sử Trung Quốc - Nguyễn Hiến Lê Khi tìm thông tin về cuốn sách này trên mạng, tôi rất vất vả không hiểu nó dài trên 800 trang (một nguồn ghi như vậy), hay là tới cả nghìn trang (như lời bạt). Dù sao thì đây cũng là một cuốn sách rất đồ sộ.

Và tôi ban đầu cho rằng sự đồ sộ như vậy là liệu có phù hợp với mục đích đọc của mình không? Tôi chỉ cần một sự giới thiệu cơ bản về Trung Quốc, nước láng giềng. Dĩ nhiên tôi cũng tò mò về các thời đại, mấy ông vua bà chúa, những lúc phân tranh, bởi suy cho cùng văn hóa Trung Quốc quá mạnh mẽ và chúng ta không tránh khỏi lúc này hay lúc khác tiếp cận nó, dù trong đời sống giải trí hay chính trị, tư tưởng, triết lí. Thế nhưng đọc mới thấy 800 trang (cứ cho là vậy đi) là hoàn toàn không hề dài. Lịch sử Trung Hoa với 3000 năm dày đặc các sự kiện, tư tưởng, đặc điểm về kinh tế xã hội văn hóa. Viết được tóm gọn trong 800 trang là quá tài giỏi (khen Nguyễn Hiến Lê hình như hơi thừa).

Vậy nên, ý tôi là nếu cần tìm một cuốn giới thiệu về Trung Quốc, bạn đừng bị lấn cấn bởi độ dày của nó. Tác giả viết tóm lược, rất rõ ràng, xen kẽ nhiều nhận định. Và đọc cuốn sách này, tuy tôi chả thích Tàu lắm, thì tôi cũng phải ngả mũ khâm phục nền văn minh của đất nước này. Cần phải hiểu, phải đọc về nó, hơn là cứ giữ mãi định kiến mà chìm trong ngu dốt.

Cuốn sách được viết vào 1982/83, vậy nên giai đoạn Trung Hoa dân quốc chỉ dừng lại ở khi Đặng Tiểu Bình rục rịch chuẩn bị cải cách mở cửa. Nhưng quan trọng là ban đầu tôi đã lo ngại, liệu tác giả chúng ta sống giữa thời đại còn bao cấp của Việt Nam như thế, cái nhìn và cách viết có bị buộc phải phục vụ mục đích "khác", sẽ ra sao? Thật may mắn tôi không thấy có tuyên truyền này nọ. Dĩ nhiên tác giả tránh đề cập nhận xét về sự đúng sai của chế độ, đơn giản là ông chỉ ra tại sao Mao thành công, Mao lầm ở đâu, mà rồi phải rút đi thế nào. Ông nhìn nhận và đánh giá thực tế, đi vào phân tích các kết quả: dân có đỡ khổ không, văn hóa ra sao, kĩ thuật thế nào. Đây là một phương pháp khá an toàn. Có lẽ đó là cái nhìn khách quan nhất có thể xét vào giai đoạn mà cuốn sách được viết ra. Và suy cho cùng, đó cũng là một cách cũng rất phù hợp với thời kỳ hiện nay, khi mà chúng ta không còn đặt quá quan trọng vấn đề tư tưởng ý thức hệ mà đề cao những vấn đề thực tiễn hơn