2 Following
linhtalinhtinh

Linhtalinhtinh

Currently reading

The Houses of History: A Critical Reader in Twentieth-Century History and Theory
The Complete Calvin and Hobbes
Bill Watterson

Tuổi Thơ Im Lặng

Tuổi Thơ Im Lặng - Duy Khán Dạo lâu không được đọc sách bằng tiếng Việt, tôi quẩn quanh mãi tìm xem nên đọc cuốn nào. Đọc văn xưa thì hay đấy nhưng tôi cũng biết thừa hết nội dung rồi. Nếu đọc thì đọc vì cái chữ nó đẹp thôi. Đọc văn mơi mới thì tôi cứ thấy lạ lẫm, chẳng quen. Mà tôi cũng chả biết cuốn nào hay.

Thế là tôi xoay qua lại đọc truyện thiếu nhi.

Cuốn sách hay quá. Tôi ngẩn người. Tôi lặng lẽ so sánh với sách của Nguyễn Ngọc Thuần, hay Nguyễn Ngọc Ánh (tôi chỉ biết có tưng ấy tác giả thôi), nhưng tôi nghĩ tôi thích Duy Khán hơn cả. Chắc nhiều người sẽ chẳng đồng ý. Truyện của NNT đẹp tựa giấc mơ thế cơ mà, và chắc cả đống sách của NNA sẽ được liệt kê ra, nào là Bê tô, nào là vé tuổi thơ, v.v.

Nhưng Tuổi thơ im lặng lại là cuốn sách chạm vào tới trái tim của tôi nhất. Một phần có lẽ vì nhà văn là người miền Bắc, viết về xứ Bắc. Non, sông, ruộng, đồng, chùa, đình, làng, hội, tất cả dội về làm tôi say mê. Cái thời tôi sinh ra những thứ ấy cũng đã dần mất cả rồi, nhưng tôi cũng tưởng tượng ra được. Tôi mê cái tả từng viên đá một, từng miếng đất, từng loài chim, từng cái cây, từng con vật. Tôi mê mấy câu thơ, mấy câu vè thêm thắt vào mỗi đoạn văn, tôi mê lắm.

Nhưng tôi mê hơn cả là sự thành thật của Duy Khán. Cái đẹp, cái tươi sáng của làng quê thì dễ đón nhận rồi, nhưng còn cả cái buồn cái có khi là tàn nhẫn cũng được nhà văn ghi lại. Những số phận con người phảng phất hiện ra, đến rồi đi trong khoảnh khắc nhưng để lại cả một dấu ấn. Không có một sự trách cứ nào, Duy Khán cứ viết ra tựa như ông vẫn là một đứa trẻ, viết vả cảm nhận, và thương, và buồn, và nhớ. Cái nghèo cái đói khổ chẳng bị xoáy sâu vào làm gì, không cố chiếm lấy sự thương cảm của người đọc. Ấy vậy nhưng lại khiến tôi cảm động hơn cả. Mới xót xa làm sao. Giọng văn thật thà, không hoa mỹ, và thiên về văn nói rất sống động. Nhưng nó vẫn đủ đa dạng trong kể và tả, khiến cho tôi càng thêm trân trọng sự giàu có của tiếng việt. Nhà văn không ngại viết ra cả những tiếng chửi thô tục. Nhưng làm thế khiến làm cho làng quê hiện lên rất thật, rất quê mùa, rất chất phác, có nhiều phần chai sạn. Chả phải câu chuyện cho thiếu nhi nào về một tuổi thơ xưa cũ cũng được như một bài thơ...