2 Following
linhtalinhtinh

Linhtalinhtinh

Currently reading

The Houses of History: A Critical Reader in Twentieth-Century History and Theory
The Complete Calvin and Hobbes
Bill Watterson
Paradise of the Blind - Dương Thu Hương, Nina McPherson, Phan Huy Duong Thật là khó để tìm thông tin của tác phẩm đã bị cấm hơn 20 năm trời. "Những thiên đường mù" là tác phẩm khiến Dương Thu Hương bị cấm lần thứ 2. Kể ra cấm cũng tài tình thật vì tôi chẳng biết tí gì tới nhà văn nữ này.

Lần đầu đọc, tôi đã quá điên tiết mà dừng lại sau 3 chương đầu và đợi thêm 1 tuần nữa mới đọc tiếp. Tôi nóng tính, rất hay nổi khùng, nên khi đọc đời sống bất lực, ức chế như thế thì đúng là muốn phát điên. Nhưng rồi thì cái cay đắng khổ cực ấy cũng như được chút xoa dịu, dù tôi thấy vẫn ấm ức vô cùng. Tôi biết 2 chị em Quế-Chính là ruột thịt nên khó bỏ nhau, nhưng tại sao có thể tha thứ được nhỉ? Khi mà một kẻ tha thứ, đâm ra lạnh lẽo với đứa con ruột và thay vào đó là lao đầu vào ngu xuẩn chăm lo cho 2 đứa cháu trai, trong khi kẻ được nhận sự tha thứ thì khốn nặn giữ lấy cái tác phong đạo đức giả chó chết. Tôi biết hắn cũng chả sung sướng gì với 2 đứa con còm cõi và cái gia đình nghèo khổ sắp chết đói đến nơi, và tôi biết hắn không phải là kẻ có lỗi duy nhất trong xã hội ấy, nhưng mà tôi vẫn thèm khát phải đạp vào mặt chúng nó cho tan nát đi. Ờ, dĩ nhiên là không được rồi, sự thật vẫn là sự thật. Hình như tôi đang lao vào con đường giống như cô Tâm: chìm đắm trong mong muốn trả thù tới mòn cả cuộc đời người. Nhưng mà tôi vẫn thấy thiếu thỏa mãn vô cùng.

Giá như họ tìm thấy hạnh phúc hiện hữu hơn, bớt ám ảnh bởi quá khứ hơn. Nhưng không hiểu sao nó cứ vuột mất khỏi tầm tay họ. Cái hạnh phúc, cái thiên đường ấy không bao giờ tới, và họ cứ mù quáng mải miết đi tìm. Có lẽ chỉ có Hằng là đang còn tương lai phía trước.

Giọng văn tả cảnh, tả đời sống lao động của tác giả thực sự như làm sống lại một không gian đã xa.

Tôi không có cảm xúc gì nhiều khi đọc 1984 hay Animal Farm như với cuốn sách này. Đời sống tinh thần ở đây bức bối, không lối thoát, và đó mới chính là cái đáng sợ.