2 Following
linhtalinhtinh

Linhtalinhtinh

Currently reading

The Houses of History: A Critical Reader in Twentieth-Century History and Theory
The Complete Calvin and Hobbes
Bill Watterson

Nếu một đêm đông có người lữ khách

Nếu một đêm đông có người lữ khách - Italo Calvino,  Trần Tiễn Cao Đăng giả giả thật thật thật thật giả giả, mơ mơ hồ hồ vô hạn định. cái gì là giả mà cái gì là thật? suy cho cùng giả với thật là vì thứ thật tồn tại để mà những thứ khác còn giả. Thế nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu như thật không tồn tại? Hay nếu như thứ thật chỉ là một ý tưởng vô vật thể? Khoan, chẳng phải "thật" với "giả" vốn chỉ là ý tưởng mà ta gán cho sự vật sao? Thế thì... Trời ơi, lại lao vào cái vòng vô hạn định, cái mớ bòng bong không thấy lối ra kia rồi. Italo Calvino, ông bẫy tôi tài giỏi lắm.

Được lắm, ông đùa cợt với những đề tài trừu tượng, những ngôn từ phức tạp mà thỉnh thoảng tôi cho rằng tiếng Việt hình như chưa đủ giàu và đẹp để tải được sức nặng của chúng. Đã thế cuốn sách tung ra một loạt những vấn đề, những khái niệm về văn chương mà tôi - người đọc quá bối rối. chữ có giả được không? sách có giả được không? nhà văn có giả được không? sự đọc có giả được không? sự viết có giả được không? thậm chí đến tôi - người đọc là ai, có giống, có bị hòa tan vào với người đọc trong cuốn sách kia không, tôi cũng không rõ nổi nữa.

Đó là một cách mà Italo Calvino chơi trò vờn chuột với tôi trong cuốn sách này.

Sự tương tác giữa người đọc chúng ta và cuốn sách trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hẳn bạn đã từng sống trong một cuốn sách nhiều lần, từng chìm đắm trong những thế giới khác nhau (với bản thân tôi đây là thế giới cổ tích và tưởng tượng là chính). Nhưng chưa bao giờ tôi lại đau đầu với một cuốn sách như thế này. Một cuốn sách mà lật đi lật lại, rồi tự thấy mình sao mà ngu si tới thế, không thể nắm bắt được tắt cả. THỉnh thoảng chộp được một cái ý nho nhỏ mơ hồ trong đống ngữ nghĩa bất tận thì mới mừng rỡ làm sao. Nhưng đọng lại là một sự bất lực vì tôi vẫn không hiểu hết.

Bản thân tôi cũng tự hỏi mình lại những khái niệm, tự tra vấn về các vấn đề nghiêm túc mà một người đọc-để-giải-trí như tôi vốn chả mấy khi phiền lòng tới. Sự đọc là gì? bạn có gì từ nó? bạn chờ đợi gì ở nó? kết và mở, sách, ý tưởng. Tất cả thật là nhức đầu đối với một kẻ vốn chỉ đam mê sách thiếu nhi. Nhưng cuốn sách như một thử thách mà tôi không muốn dừng bước. Một lối viết khiến tôi quá yêu thích.

Chắc chắn đọc một lần không thể hiểu. Phải đọc thêm nhiều nhiều lần nữa. Thật là đáng sợ. Sự viết có sức mạnh mới ghê gớm đáng gờm làm sao